Mừng sanh nhựt cái tổ

Nay là rằm tháng giêng, tết Nguyên tiêu – tết Trạng Nguyên, vậy là tui lập cái tổ này được 1 năm rồi. Toàn bận real life với lười biếng dịch quá nên ôm mấy chương truyện bỏ xó không thôi, thỉnh thoảng lên cũng chỉ thấy than thở, thương cái tổ của tui nhiều nhiều. Cảm ơn cái ổ này, chứ nhiều khi tui cũng không biết mình nên giải tỏa ở đâu đó.

Nay sinh nhật, mong rằng tui sẽ bớt lầy hơn để lo cho cái tổ của mình được nhiều hơn chút, để mầy vướng mạng nhện không thì tội lắm.

Chờ một thời gian nhé, tui sẽ lại đem của cải cất vào.

Thương cái tổ của mình nhiều.

Sinh nhật vui vẻ, tổ chim. 🙂

Ký tên

Con chim lầy~

12.09.2016

Tui lầy quá lầy quá lầy quá….. Đông Phong đã thành Đại Lãn rồi =))))

Đến nay mới về tổ một lần, mới nhận ra tháng trước có đúng 1 bài vào 02.08 =)))

Chào cái tổ, con chim bận rộn đến nay mới quay về nhà nghỉ ngơi được chút. ` w `)

Bỗng muốn viết gì đó, mà lại không biết nên viết gì =)) Khổ huhu =))

Uống cà phê xong lại buồn ngủ rồi….

Toàn chức bỏ chắc mấy tháng nay không đọc rồi…..

Dạo này chỉ toàn coi phim đọc truyện trinh thám đủ kiểu……

/me rải chấm everywhere………….

Ê mà wordpress có thêm emoticon vào được không ta…?

Đang bị thích giọng Bài Cốt uhuhu, chỉ muốn bưng Bài Cốt ver nữ về nhà trưng, giọng mềm mại ngọt ngào mình nghe mà cũng muốn tan thành nước =)))

CV thật đáng sợ =))))

Nghe được vài bài cổ phong lại bay qua rock rồi =))))

Hương cuội

Đứa cháu đích tôn và lũ cháu ngoại đang loay hoay ngoài sân với những đồ đồng ngũ sự lổng chổng trên đám trấu và tro đẫm nước.

Ông chúng, cụ Kép làng Mọc, cũng đang loay hoay với mấy chục chậu lan xếp thành hàng dưới giàn thiên lý.

Trái với thời tiết, buổi chiều cuối năm gió nồm thổi nhiều.

Cơn gió nồm thổi nhẹ, như muốn nhạo cái ông già kia mặc cả một tấm áo trấn thủ bằng lông cừu trắng. Trời nồm nực, bức đến tắm nước lã được, ông cụ Kép mặc áo lông cừu xứ Bắc! Không, đấy chỉ là một thói quen của cụ Kép. Mỗi khi cụ ra thăm vườn cảnh, trong một năm, trừ những ngày hạ ra không kể còn thì lúc nào cũng khoác tấm áo cừu. Mùa xuân, mùa thu, khí hậu ấm, áo mở khuy. Sang đến đông tuyết, cụ cài hết một hàng khuy nơi áo, thế là vừa. Trong cái vườn cây nhỏ, trong đám cỏ cây xanh rờn, những buổi sớm tinh mơ và những buổi chiều tàn nắng, người ta thường thấy một ông già lông mày bạc, tóc bạc, râu bạc, mặc áo lông trắng, lom khom tỉa những lá úa trong đám lá xanh. Cụ Kép nguyện đem cái quãng đời xế chiều của một nhà nho để phụng sự lũ hoa thơm cỏ quý.

Buổi chiều ba mươi Tết năm nay, cả một cái gia đình cũ kỹ nhà cụ Kép đang tới tấp dọn dẹp để ăn tết.

Mợ ấm cả, mợ ấm hai ngồi lau lá dong chăm chỉ. Thỉnh thoảng họ ngừng tay để hỏi nhau xem còn thiếu những thực phẩm gì trong cái mâm cơm cúng chiều nay. Lũ con đàn bi bô ngoài sân. Chúng đang đánh bóng ở ngoài sân những lư, đỉnh, cây đèn nến bằng đồng mắt cua và bằng thiếc sông Ngâu. Chốc chốc, lũ trẻ lại mỉm cười, nghển những đầu thưa thớt ít sợi tóc tơ, nhìn vào phía trong nhà cầu, hỏi mẹ chúng:

– Bao giờ cậu mới về, hả mợ?

Không biết nên trả lời con trẻ thế nào cho tiện, mợ ấm cả đưa mắt cho mợ ấm hai.

Ông ấm cả và ông ấm hai, đi làm việc ở tận xa chưa thấy về ăn Tết. Cứ lời những người trong làng có người đi làm việc nhà nước thì được nghỉ những từ chiều hai mươi chín kia mà. Muốn được khuây nỗi mong, hai chị em dâu, người đã đứng tuổi, càng thái đồ nấu cỗ cho thực nhanh. Gớm, những miếng trứng tráng để bày mặt cỗ bát, thái hình miếng trám, sao mà đẹp thế. Đứng bên cạnh mẹ, đứa nhỏ nhất trong đàn con đã thủ thỉ van nài mợ ấm hai:

– Mợ cho con cái miếng mợ cắt hỏng kia nhá!

Người mẹ không nghỉ tay làm việc trên tấm thớt. Lừ mắt nhìn con. Thằng bé vội chạy ra ngoài, sán đến cạnh cụ Kép:

– Ông đang làm gì thế hở ông?

– Ấy chết, cháu đừng mó vào hoa của ông. Ông đang thăm xem đúng hôm nào thì hoa của ông nở đủ.

– Ông cho cháu một cái… Cháu xin ông cái lá gẫy kia nhá!

– Cháu không nghịch được những thứ này. Thôi, đi lên trên nhà với ông. Mợ cháu mà trông thấy cháu ra nghịch cây của ông, thì cháu lại phải đòn đấy.

Nhớ đến trận đòn phất trần hôm nọ, vì trót nghịch gẫy mất mấy giò lan của ông nội, thằng bé mặt phụng phịu và hai tay đánh đai vào mình ông già, kéo trĩu cả tấm áo lông cừu. Nó làm nũng ông và quấn quít lấy ông, mong ông sẽ che chở cho, nếu mẹ nó nom thấy nó ra nghịch chậu cây cấm.

Cụ Kép cười khà khà. Rồi cụ lại vạch từng gốc rò lan, xem xét tỉ mỉ đến màng hoa, đến rò lan và thân lá. Hết chậu này đến chậu khác.

Tưởng chừng như cháu mình cũng là một người biết đến chuyện chơi cây, hiểu đến thời tiết trong một năm, có đủ những kinh nghiệm, thói tục và thông minh của người lớn, ông già đã nói với cháu bé:

– Tự nhiên, cuối năm lại nổi gió nồm. Cháu có thấy bực mình không? Ông tiếc cho mấy chục chậu lan của ông quá. Nở hết thôi!

Đứa cháu không hiểu đến ý nghĩa câu than phiền của ông già, ngửng bộ mặt ngây thơ lên, hỏi hai ba lần:

– Hoa sắp nở, sao lại tiếc hở ông?

Cụ Kép nhìn lại cái người bé tí hon đứng với mình trong vườn lan, thân cao không vượt khỏi cái lá lan uốn cầu vồng, cụ Kép đãi đứa cháu ngây thơ một nụ cười rất độ lượng, mắt nhấp nháy kính tuổi:

– Nếu không có nồm, thì hoa trong vườn ông còn lâu mới nỏ. Hoa sẽ nở nhằm vào ngày rằm tháng giêng. Đúng vào ngày Tết Nguyên Tiêu. Ông cháu chúng ta sẽ có hoa mà thưởng xuân, cháu đã hiểu chưa? Bây giờ cháu chạy vào gọi bõ già ra đây cho ông bảo.

– Bõ đi ra bờ ao rửa đá cuội từ ban trưa kia ông ạ.

Phải, phía cầu ao trong vườn cụ Kép, một người lão bộc, đang lom khom dúng rổ đá xuống nước ao và sàng sẩy rổ đá như kiểu người ta sàng mẹt gạo. Tiếng đá bị tung lên dập vào nhau kêu sào sạo, khiến lũ cò trắng nghỉ chân trên lũy tre vội bay mất. Bõ già nghỉ tay, nhìn đàn cò sợ hãi bay cao, với nét cười của một người chịu vui sống trong sự an phận.

Bõ ở với cụ Kép đã lâu lắm. Cái hồi cụ Kép còn là một thầy khóa sinh hai mươi tuổi, bõ già đã nếm cơm ở của nhà này rồi. Chính bõ vác lều chõng cho cụ đi thi tú tài. Những việc lớn nhỏ trong nhà, bõ đều nhớ hết. Bõ nhớ cả đến ngày giỗ giúi trong họ. Không có bõ nhắc nhỏm có lẽ nhiều lần mợ ấm cả đã bỏ mất ngày giỗ. Bõ già hình như chỉ trải cuộc sống của mình để hằng năm, nhắc nhỏm đến những ngày giỗ trọng và giỗ giúi của gia đình người khác.

– Thưa mợ, đến mười sáu tháng tư này lại là chính kỵ cụ ngoại… Thưa mợ…

Mợ ấm cả, muốn tỏ sự cảm ơn, kín đáo đãi bõ già một miếng trầu kèm miếng cau tươi mềm. Trong cái gia đình yên lặng này, bõ già được thiện cảm của mọi người, không phải vì ỏn thót mà chính vì lòng thẳng thắn. Lắm lúc trông tội nghiệp lạ. Bõ tính toán, xếp đặt việc nhà chủ y như một người có quyền lợi dính dấp vào đấy. Cái hoài bão to lớn của bõ, là lúc trăm tuổi nằm xuống sao được một cái “áo” gỗ vàng tâm thật dày.

Ở đây, không ai nỡ nói nặng bõ. Và, đến những việc nặng, mọi người đều tránh cho bõ già. Công việc thường trong một ngày, có nhiều hôm chỉ thu vào việc chuyên trà tàu và thay bã điếu cho cụ Kép. Thậm chí trong những ngày cuối năm bận rộn như hôm nay, mà bõ già cũng không phải mó tay vào việc gì cả. Làm lợn gói giò chả, vo gạo, đồ đậu xanh làm bánh chưng, làm dầu đèn, lau bàn thờ, nhất nhất không việc gì phải qua tay bõ. Mãi đến trưa hôm ba mươi Tết, cụ Kép mới bảo bõ già đi rửa mấy trăm hòn đá cuội trắng. Nghe thấy bõ già nhận lấy cái việc rất ngộ nghĩnh đó, cả nhà đều cười. Thứ nhất là lũ trẻ con. Cụ Kép vẫn nghiêm trang dặn người bõ già:

– Bõ đem đá ra bờ ao rửa cho sạch. Lấy bẹ dừa mà kỳ cho nhẵn, cho trắng tinh ra. Xong rồi, lựa những viên đá tròn bỏ vào một cái rổ. Những viên đá xù xì, không tròn trĩnh, để một rổ khác.

Bõ già tỏ ý hiểu:

– Thưa cụ, con biết rồi. Cụ lại sắp cho dọn một bữa rượu “Thạch lan hương”. Nhưng sao năm nay, lại soạn đá sớm quá? Thưa cụ, con nhớ mọi năm cứ hạ cây nêu xong rồi mới đem cuội ra ngâm kia mà…

– Thế bõ không thấy giời đổi gió nồm đấy à? Thế bõ không biết năm nay hoa nở sớm hơn mọi năm sao? Tôi đã cho ngâm thóc để lấy mầm nấu kẹo mạch nha từ mấy hôm nay rồi.

Bõ già gật gật…

Cụ Kép là người thích uống rượu ngâm thơ và chơi hoa lan. Cụ đã tới cái tuổi được hoàn toàn nhàn rỗi để dưỡng lấy tính tình. Vì bây giờ trong nhà cụ cũng đã thừa bát ăn. Xưa kia, cụ cũng muốn có một vườn cảnh để sớm chiều ra đấy tự tình. Nhưng nghĩ rằng mình chỉ là một anh nhà nho sống vào giữa buổi Tây Tàu nhố nhăng làm lạc mất cả quan niệm cũ, làm tiêu hao mất bao nhiêu giá trị tinh thần; nhưng nghĩ mình chỉ là một kẻ chọn nhầm thế kỷ với hai bàn tay không có lợi khí mới, thì riêng lo cho thân thế, lo cho sự mất còn của mình cũng chưa xong, nói chi đến chuyện chơi hoa. Cụ Kép thường nói với lớp bạn cũ rằng có một vườn hoa là một việc dễ dàng, những đủ thời giờ mà săn sóc đến hoa mới là việc khó. Cụ muốn nói rằng người chơi hoa nhiều khi phải lấy cái chí thành chí tình ra mà đối đãi với giống hoa cỏ không bao giờ biết lên tiếng. Như thế mới phải đạo, cái đạo của người tài tử. Chứ còn cứ gây được lên một khoảnh vườn, khuân hoa cỏ các nơi về mà trồng, phó mặc chúng ở giữa trời, đày chúng ra mưa nắng với thờ ơ, chúng trổ bông không biết đến, chúng tàn lá cũng không hay thì chơi hoa làm gì cho thêm tội.

Đến hồi gần đây, biết đã đủ tư cách chơi cây cảnh, cụ Kép mới gây lấy một vườn lan nho nhỏ. Giống lan gì cũng có một chậu. Tiểu kiều, Đại kiều, Nhất điểm, Loạn điểm, Yên tử v.v… Chỉ trừ có giống lan Bạch ngọc là không thấy trồng ở vườn. Không phải vì lan Bạch ngọc đắt giá mỗi giò mười đồng bạc, mà cụ Kép không trồng giống hoa này. Trong một buổi uống trà đêm, cụ Kép nói với một người bạn đến hỏi cụ về cách thức trồng cây vườn hoa:

– Tôi tự biết không chăm được lan Bạch ngọc. Công phu lắm, ông ạ. Gió mạnh là gẫy, nắng già một chút là héo, mưa nặng hột là nẫu cánh. Bạch ngọc thì đẹp lắm. Nhưng những giống nhẹ nhàng ấy thì yểu lắm. Chăm như chăm con mọn ấy. Chiều chuộng quá như con cầu tự. Lầm lỡ một chút là chúng đi ngay. Những vật quý ấy không ở lâu bền với người ta. Lan Bạch ngọc hay ưa hơi đàn bà. Trồng nó ở vườn các tiểu thư thì phải hơn.

Thiếu hẳn loài Bạch ngọc, cụ Kép đã cho trồng nhiều giống Mặc lan, Đông lan, Trần mộng. Giống này khỏe, đen hoa và rò đẫy, hoa có khi đậu được đến nửa tháng và trong mươi ngày, nếu chủ vườn có quên bón tưới, cũng không lụi.

Chiều hôm nay, hoa Mặc lan chớm nở.

Chiều mai, mùng một Tết, hoa Mặc lan mãn khai đầy vườn.

Đêm giao thừa, bên cạnh nồi bánh chưng sôi sình sịch, bõ già đang chăm chú canh nồi kẹo mạch nha. Cụ Kép dặn bõ già phải cẩn thận xem lửa kẻo lơ đễnh một chút là khê mất nồi kẹo.

Hai ông ấm, con trai cụ Kép, người lớn tuổi đứng đắn như thế, mà lại ngồi gần đấy, phất giấy vào những nan lồng. Thực là hai đứa trẻ con đang ngồi nghịch với lồng bàn giấy. Họ trịnh trọng ngồi dán hồ, vuốt giấy. Ông cụ Kép đứng kèm bên, mỗi lúc lại nhắc:

– Này Cả, thầy tưởng miệng lồng bàn, con nên đan to hơn miệng chậu. Con chạy ra, lấy cái que đo lại lợi chậu xem. Nếu rộng thì hỏng hết. Đo lợi chậu Mặc lan thôi.

Hai ông ấm, ngồi phất được đến mười cái lồng bàn giấy. Họ rất vui sướng vì họ tin đã làm toại được sở thích của cha già. Cụ Kép co ro chạy từ nồi mạch nha, qua đám lồng bàn giấy, đến cái rổ đá cuội đã ráo nước thì cụ ngồi xổm xuống, ngồi lựa lấy những viên đá thật trắng, thật tròn, để ra một mẹt riêng. Ông ấm cả, ông ấm hai lễ mễ bưng những chậu Mặc lan vào trong nhà. Cả ba ông con đều nhặt những hòn cuội xấu nhất, méo mó, xù xì trải xuống mặt đất những chậu lan gần nở. Mỗi lần có một người đụng mạnh vào rò lan đen, cụ Kép lại xuýt xoa như có người châm kim vào da thịt mình.

Nồi kẹo đã nấu xong nhưng phải đợi đến gần cuối canh hai kẹo mới nguội.

Bây giờ thêm được bõ già đỡ một tay nữa, cả ba ông con đều lấy những hòn cuội để riêng ban nãy ra mẹt, đem dúng đá cuội vào nồi kẹo, quấn kẹo bọc kín lấy đá, được viên nào liền đem đặt luôn vào lồng chậu hoa. Những viên đá bọc kẹo được đặt nhẹ nhàng lên trên lượt đá lót lên nền đất chậu hoa.

Úp xong lồng bàn giấy lên mười chậu Mặc lan thì vừa cúng giao thừa.

Ba ông con, khăn lượt áo thâm lạy trước bàn thờ đặt ngoài trời. Năm nay, trời giao thừa lành.

Cả một buổi sớm, cụ Kép phải bận ở đình làng. Trước khi ra đình cụ đã dặn bõ già ở nhà phải sửa soạn cho đủ để đến quá trưa, cụ và vài cụ nữa đi việc đình làng về sẽ cùng uống rượu thưởng hoa.

Bõ già đã bày ra giữa sân bốn cái đôn sứ Bát Tràng mầu xanh quan lục. Trước mặt mỗi đôn, bõ già đặt một án thư nhỏ, trên đó ngất nghểu hai chậu lan còn lù lù chiếc lồng bàn úp, và một hũ rượu da lươn lớn có nút lá chuối khô. Bõ già xếp đặt trông thạo lắm. Trong mấy năm nay, đầu mùa xuân nào bõ già cũng phải ít ra là một lần, bày biện bàn tiệc rượu Thạch lan hương như thế. Bõ già hôm nay lẩm bẩm phàn nàn với ông ấm hai:

– Năm nay cụ nhà uống rượu sớm quá và lại uống ban ngày. Mọi năm, cứ đúng rằm tháng giêng mới uống. Vả lại uống vào chiều tối. Đốt đèn lồng, treo ở ngoài vườn, trông vào bữa rượu hoa, đẹp lắm cậu ạ.

Ông ấm hai vui chuyện, hỏi bõ già:

– Này bõ già, tôi tưởng uống rượu nhấm với đá cuội tẩm kẹo mạch nha thì có thú vị gì. Chỉ thêm xót ruột.

– Chết, cậu đừng nói thế, cụ nghe thấy cụ mắng chết. Cậu không nên nói tới chữ xót ruột. Chính cụ nhà có giảng cho tôi nghe rằng những cụ sành uống rượu, trước khi vào bàn rượu không ăn uống gì cả. Các cụ thường uống vào lúc thanh tâm. Và trong lúc vui chén, tịnh không dùng những đồ nhắm mặn như thịt cá đâu. Mấy vò rượu này, là rượu tăm đấy. Cụ nhà ta quý nó hơn vàng. Khi rót rỏ ra ngoài một vài giọt, lúc khách về, cụ mắng đến phát thẹn lên. Cậu đậy nút lại không có rượu bay!

Phía ngoài cổng, có tiếng chó sủa vang.

Bõ già nhìn ra thấy bốn cụ tiến vào đã quá nửa lòng ngõ duối. Cụ nào cũng cầm một cây quạt thước, chống một chiếc gậy tre càng cua hay trúc đùi gà. Uống xong tuần nước, cụ Kép mời ba cụ ra sân uống rượu. Bõ già vòng tay vái các cụ và đợi các cụ yên vị rồi thì khom khom mở từng chiếc lồng bàn giấy một.

Một mùi hương lan bị bỏ tù trong bầu không khí lồng bàn giấy phất từ đêm qua, đến bây giờ vội tản bay khắp vườn cây. Bốn cụ và bõ già đánh hơi mũi: những cặp mắt kém cỏi đăm đăm nhìn kỹ vào khoảng không trong vắt như có ý theo dõi luồng hương thơm đang thấm nhập dần vào các lớp khí trời. Cơn gió nhẹ pha loãng hương thơm đặc vào không gian.

– Dạ, xin rước các cụ.

Dứt tiếng cụ Kép, tất cả bốn cụ đề úp lòng bàn tay vào nhau thi lễ và giơ tay chỉ thẳng vào giữa mời nhau ai cao tuổi xin nhắp chén trước đi. Tiệc rượu bắt đầu. Bõ già kính cẩn chắp tay đứng sau lưng chủ, có vẻ cũng thèm say lắm.

– Trời lạnh thêm chút nữa, uống Thạch lan hương mới đúng phép, chủ nhân ạ!

Đáp lời cụ Cử Lủ, cụ Kép vuốt râu cười nói:

– Chính thế. Nhưng đệ sợ chờ được lạnh đến, thì hoa vườn nhà tàn mất. Trông kẹo mạch nha không đông, còn dính vào lớp đá lót, đệ cũng biết là không được khéo lắm. Trời nồm biết làm thế nào.

– Này cụ Kép, kẹo đá thơm ngon đấy. Chỉ hiềm có mùi ung ủng pha vào hương lan. Chắc kẹo nấu bén nồi, khê và thêm không được đông nên mới có tạp vị nhiễm vào.

Sau mấy câu phê bình về tiệc rượu, tỏ ra mình là người biết thưởng thức những vị thanh lương đạm bạc, bốn cụ đều xoay câu chuyện sang phía thơ văn.

Cụ Tú người cùng làng với cụ Kép mở đầu câu chuyện làm thơ.

– Sớm nay, đệ đã khai bút rồi. Đệ nghĩ dược một đôi câu đối. Để các cụ chữa cho mấy chữ. Chiều nay sẽ viết luôn vào giấy hồng điều để xin phép dán thêm vào cổng nhà.

Ba cụ cùng cạn chén một lúc, cùng nói một lúc:

– Cụ Tú hãy cạn luôn ba chén rồi hãy đọc đôi câu đối mới. Câu đối của cụ còn ai mà hạch nổi chữ nào. Cụ nói gì mà khiêm tốn vậy… Chúng tôi xin nghe.

Chờ cụ Tú dặng hắng lấy giọng, mỗi cụ đều bỏ vào mồm những viên kẹo mạch nha đá cuội ướp hương lan. Những nhân đá đánh vào răng kêu lách cách. Mỗi ông già đọc một đôi câu đối.

Rồi chén rượu ngừng là một lời thơ ngâm trong trẻo. Cứ thế cho tàn hết buổi chiều.

Mấy cụ đều khen lẫn nhau là thơ hay. Trong cái êm ấm của buổi chiều xuân sớm, tiếng ngâm thơ quyến rũ cả đến tâm hồn một người lão bộc. Bõ già, chiều mồng một Tết tự nhiên mặt sáng tỏ hẳn lên. Cái đẹp của tiệc rượu ngâm thơ lây cả sang người bõ.

Vò rượu vợi với chiều xuân sớm quên đi.

Những vò rượu vợi dần. Trong lòng đĩa sứ đựng nhân đá, hòn cuội cao dần lên, bõ già đưa thêm mãi những đĩa sứ vào bàn rượu.

Từ phía đầu làng, dội về mấy tiếng pháo lẻ loi. Lũ cháu nhỏ, nấp sau cột nhà, muốn chạy ra xin bõ già phát cho chúng những hòn cuội đã nhắm rượu xong rồi kia.

– Trích từ tập truyện ngắn Vang bóng một thời – Nguyễn Tuân –

Tống biệt hành – Thâm Tâm

Tự dưng nhớ mấy câu thơ trong bài này với giọng hát Khánh Ly nên viết ra thôi….

Tống biệt hành nghĩa là bài hành(*) tiễn biệt người đi xa, được Thâm Tâm sáng tác vào khoảng năm 40 của thế kỷ trước.

Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng…

-Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ,
Chí lớn chưa về bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại!
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.

Ta biết người buồn chiều hôm trước,
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt,
Một chị, hai chị cũng như sen,
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót.

Ta biết người buồn sáng hôm nay:
Giời chưa mùa thu tươi lắm thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay.
Chị thà coi như là hạt bụi,
Em thà coi như hơi rượu say.

Tôi nhớ từng đọc trong sách giáo khoa có một đoạn bình, đại ý rằng: Thâm Tâm rất giống một nhà thơ cổ của Trung Quốc: Thôi Hiệu. Nếu kể tên 10 thi nhân Trung Quốc nổi tiếng nhất, có thể không có Thôi Hiệu, nhưng kể tên 10 bài thơ Đường hay nhất, nhất định phải có Hoàng Hạc lâu. Thâm Tâm cũng vậy. Ông có thể sẽ không xuất hiện trong danh sách 10 nhà thơ nổi tiếng nhất Việt Nam, nhưng nếu liệt kê những bài thơ hay nhất giai đoạn ấy, chắc chắn phải có Tống biệt hành.

Ây, cuối tuần về nhà chắc phải lục sách tìm lại đoạn trên mà trích dẫn ra mới được. Có lẽ đoạn bình đó là của Hoài Thanh.

Bài thơ này đã được Trầm Tử Thiêng phổ nhạc và ca sĩ Khánh Ly trình bày.

Ây, tự dưng muốn làm nguyên một bài nghị luận phân tích bài thơ =)))

Tui thích cái không khí bi hùng của bài này cực. (ღ˘⌣˘ღ)


(*)Hành: là một thể thơ Trung Quốc cổ, có lối viết tự do phóng khoáng

Chả là… bạn lầy trong tiết Logic học =)))))

Izaya Orihara – Durarara!

Tự dưng nổi hứng thì vẽ được, chứ có gì cắt ngang cái là hết vẽ tiếp được luôn =))))

Bạn đang quẹt nhanh gọn lẹ thì chuông báo ra chơi, kết quả là đứng lên ngồi xuống cái vẽ tiếp sao cũng thấy không ổn :khổ quá:

Đây chỉ là nỗi khổ của đứa thích vẽ nhưng vẽ không được ;; w ;;

IMG20160720142646

[Vương Diệp] Thời gian tới

Chim muốn nói: Fic này là một trong số những fic bạn tổng hợp lại gửi cho, không còn rõ nguồn, nên không thể ghi nguồn được, và cũng đừng ai mang ra khỏi đây.

Cảm ơn Bông vì đã giúp đỡ dịch trong fic này.

_____

1.
Diệp Tu nói cậu cũng cực khổ thật, tân nhân Vi Thảo giờ cũng đã thành như vậy sao.

Vương Kiệt Hi suy nghĩ, rồi nở một nụ cười đáp, đúng vậy.

2.
Mùa chuyển nhượng năm nay Vương Kiệt Hi tuyên bố giải nghệ, đồng thời ma đạo học giả Vương Bất Lưu Hành truyền lại cho Mộc Ân – Cao Anh Kiệt tiếp nhận.

Hết thảy đều phát triển an ổn theo hướng Vương Kiệt Hi luôn hi vọng. Hôm nay chiến đội Vi Thảo vững bước tiến lên, tuy người nối nghiệp còn có nhiều thiếu sót nhưng đủ thành thục, tương lai Vi Thảo tràn đầy hi vọng. Mà giờ, tư thế trên sân khấu đã trở nên rực rỡ nhất, hoa lệ nhất, ma thuật sư rốt cuộc cũng ngả mũ cúi chào, dưới ánh đèn pha đan xen từ bốn phương tám hướng cảm ơn rời sân. Trong mắt khán giả, khoảnh khắc đó anh là vị ma thuật sư mạnh nhất, huy hoàng nhất, vĩnh viễn không thể thay thế.

Diệp Tu nhận được điện thoại của Vương Kiệt Hi, thanh âm của đối phương truyền qua tai nghe mang theo chút khàn khàn, Vương Kiệt Hi bảo rằng sẽ đến Hàng Châu, muốn cùng Diệp Tu đánh một trận.

Diệp Tu cầm điện thoại suy nghĩ rồi nói: “Trận cuối cùng muốn đấu với anh, là do cậu có khúc mắc gì cần giải quyết sao?”

Sức chống cự của Vương Kiệt Hi với lời rác rưởi của Hoàng Thiếu Thiên là số một, với trình độ này của Diệp Tu cậu hoàn toàn có thể coi như không nghe thấy. Vương Kiệt Hi trầm mặc một lúc, sau đó thanh âm khàn khàn lại vang lên.

“Nếu mọi người thấy không có gì phiền hà thì tôi sẽ tới.”

Diệp Tu liếc qua Trần Quả đang cảm khái không ngừng trước tin Vương Kiệt Hi xuất ngũ, bảo vậy cậu cứ qua đây đi ha.

Cúp điện thoại, gã trình bày đơn giản với Trần Quả. Trần Quả trợn to mắt còn không phản ứng kịp, Diệp Tu bỗng dưng lại chuyển qua mode nghiêm túc chính trực. Trần Quả nhìn chằm chằm, thấy ánh mắt ai đó rất chân thành, trông giống như dạng chân thành của Phương Duệ.

Diệp Tu nói: “Chờ cậu ta tới chị cũng không nên cùng cậu ta đối mặt gần quá đâu.”

“Hả?” Trần Quả chỉ cảm thấy lời này thật lạ. “Vì sao thế?”

“Cậu ta hai mắt không đều, đến gần quá tui sợ chị bị dọa.”

3.
Vương Kiệt Hi trang phục nhẹ nhàng đến tiệm net, áo sơ mi trắng quần jean, đeo thêm một chiếc kính râm lớn để người khác không nhận ra mình. Hành trang phỏng chừng đã sắp xếp xong ở khách sạn, với cậu mà nói, sẽ không để chút việc vặt này mà làm phiền đến Hưng Hân.

Diệp Tu thấy cậu, giơ tay lên chào hỏi, sau đó quan sát một lượt từ trên xuống dưới, rồi gật đầu.

“Đúng rồi, cậu chỉ cần che mắt đi thì sẽ không ai có thể nhận ra cậu.”

Vương Kiệt Hi nghe cũng không bực, nhìn qua mắt kính nâu dõi theo người kia. Đối phương không phản ứng, Diệp Tu cũng chẳng có gì không vui, nhún nhún vai dẫn Vương Kiệt Hi lên tầng hai.

Hôm nay còn sớm, tầng hai hoàn toàn không có người. Nếu không phải Diệp Tu chờ Vương Kiệt Hi đến, có lẽ lúc này gã cũng như người khác trong Hưng Hân, chui vào phòng bên cạnh mà ngủ. Vương Kiệt Hi lấy kính xuống, nhìn xung quanh một vòng. Diệp Tu chỉ cho cậu một máy tính ở ngay đối diện rồi ngồi xuống.

Mở máy lên, Diệp Tu mới nhớ ra, đưa mắt hỏi: “Đúng rồi cậu thiếu tài khoản đúng không? Anh tìm cho cậu một thẻ ma đạo học giả.” Nói rồi đứng dậy đi lấy.

Vương Kiệt Hi lắc lắc đầu, lấy trong túi ra một thẻ tài khoản.

Vương Bất Lưu Hành.

Diệp Tu ngẩn người, nở nụ cười: “Cậu lại có thể mang ra ngoài.”

Vương Kiệt Hi cũng mỉm cười: “Tôi nói với chiến đội xin mượn một ngày đêm. Tôi cũng mong anh có thể dùng Quân Mạc Tiếu .”

Diệp Tu đăng nhập Vinh Quang, bảo: “Đi nào.”

4.
Vương Bất Lưu Hành cưỡi chổi lơ lửng giữa không trung, phóng tầm mắt quan sát một vùng phế tích đầy khói súng. Cậu nhìn quanh một vòng, phát hiện bóng dáng Quân Mạc Tiếu trong đám bụi mù. Ma đạo học giả khoác áo choàng đen, hướng phía dưới lao xuống, đồng thời quanh người tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Chỉ còn một đòn cuối cùng.

Lúc này thanh máu trên màn hình hai người chỉ cần một đòn nữa là xong, ai chiếm được tiên cơ liền thắng.

Quân Mạc Tiếu ngẩng đầu, hướng tới chỗ Vương Bất Lưu Hành đang bay, bung Thiên Cơ Tán.

Vinh quang.

Vương Kiệt Hi đứng dậy, cười khẽ: “Anh thắng.” Trên màn hình Vương Bất Lưu Hành bất động trên mặt đất.

Kỳ trước Vinh Quang thi đấu vòng tròn, Gia Thế ba điểm Vi Thảo hai điểm, chỉ chênh lệch một điểm. Đến bây giờ vẫn là một điểm.

Vương Kiệt Hi nói: “Em trước sau gì vẫn thua anh một điểm.”

Diệp Tu cười: “Em muốn so với ai vậy hả.”

5.
Vương Kiệt Hi hỏi Diệp Tu: “Khi nào thì anh rời chiến đội?”

Diệp Tu cười khổ: “Em cũng thấy đó, Hưng Hân bây giờ không thể không có anh.”

Vương Kiệt Hi như có điều suy nghĩ, trầm mặc trong chốc lát, rồi gật đầu: “Ừ, cách chơi tán nhân, trừ anh ra, không ai có thể làm được.”

Diệp Tu tiếp lời của cậu: “Nhưng ma đạo học giả không giống phải không?”

Vương Kiệt Hi hơi giật mình, rồi cười cười: “Anh Kiệt sẽ vượt qua tôi.”

Diệp Tu hơi kéo khóe miệng: “Vậy chúc mừng em.”

Chúc mừng em có thể tìm được một người có thực lực tương đương em, thậm chí giỏi hơn để tiếp tục. Người có thể mang theo Vương Bất Lưu Hành, mang theo Vi Thảo, mang cả ước vọng của em, bay tới tương lai xán lạn phía trước.

Vương Kiệt Hi hiểu rõ, mỉm cười: “Cảm ơn.”

6.
Vương Kiệt Hi bảo là muốn cùng Diệp Tu đánh một trận, cũng thật sự đánh một trận, xong liền rời đi.

Diệp Tu vẫn muốn hỏi: “Cậu rồi sẽ làm gì?”

Vương Kiệt Hi bảo: “Em sẽ ở lại Vi Thảo.”

Diệp Tu hỏi tiếp: “Đảm nhiệm huấn luyện?”

Vương Kiệt Hi lắc đầu: “Cũng không phải lắm.”

Diệp Tu đứng ở cửa sổ tầng hai Hưng Hân duỗi lưng, sau đó thở một hơi, quay đầu lại nhìn cậu cười cười: “Tốt lắm. Nếu sau này Hưng Hân đối đầu Vi Thảo, đem đứa trẻ nhà cậu ngược khóc sẽ quay ra trách anh ha.”

Vương Kiệt Hi nghiêm túc nói: “Sẽ không.”

Diệp Tu ngẩn ra, nở nụ cười: “Em nói nửa câu đầu hay sau thế?”

Vương Kiệt Hi cười cười: “Cũng vậy thôi.”

7.
Vương Kiệt Hi và Diệp Tu đứng ở cửa phòng huấn luyện, Diệp Tu vừa nhấc chân tính đi xuống cầu thang, Vương Kiệt Hi lại gọi gã lại.

Diệp Tu quay đầu: “Có chuyện gì sao?”

Vương Kiệt Hi chậm rãi bước tới trước mặt anh, hơi nghiêng người rướn tới. Kính râm vẫn kẹp ở cổ áo, cậu lúc này trưng ra đôi mắt một lớn một nhỏ nhìn Diệp Tu chằm chằm.

Diệp Tu nhíu mày: “…Ừ?”

Vương Kiệt Hi từ tốn nói: “Anh không phải đã từng than thở rằng không thể ngắm em ở cự ly gần sao?”

Diệp Tu ngẩn người, sau đó đưa tay hạ điếu thuốc trên môi xuống, cười nói: “Em thử sát lại gần hơn nữa đi.”

End.